“Thời điểm vàng của AX nông nghiệp… nếu phụ thuộc vào nền tảng sẽ đánh mất chủ quyền”
[Phỏng vấn đặc biệt số ra mắt] Chủ tịch Hiệp hội Cơ giới Nông nghiệp Hàn Quốc Jeong Seon-ok (giáo sư Đại học Quốc gia Chungnam) 30 năm theo đuổi duy nhất ‘nông nghiệp chính xác’… “Cấp bách xây dựng nền tảng hội tụ tích hợp để đối đầu với các tập đoàn vốn khổng lồ” “Cần thu hút thanh niên bằng việc lập mới chức danh kỹ thuật viên bảo trì nông nghiệp thông minh và chính quy hóa nhân sự tại các trung tâm kỹ thuật nông nghiệp”
[Báo Công nghệ Nông nghiệp Hàn Quốc=Phóng viên Lee Hyun-woo] ‘Trí tuệ nhân tạo (AI)’ và ‘công nghệ robot’ đang nổi lên mạnh mẽ như lời giải cho nông thôn Hàn Quốc đang đối mặt với ba sức ép cùng lúc là suy giảm dân số, già hóa và khủng hoảng khí hậu. Trước đây từng có ý kiến cho rằng điều này không phù hợp với môi trường trong nước vốn chủ yếu là các thửa canh tác nhỏ lẻ, nhưng hiện nay công nghệ máy nông nghiệp tiên tiến đã trở thành động lực cốt lõi quyết định sự sống còn của nông nghiệp.
Nhân dịp ra mắt số đầu tiên, Báo Công nghệ Nông nghiệp Hàn Quốc đã gặp Chủ tịch Jeong Seon-ok (giáo sư Khoa Kỹ thuật Máy móc Hệ thống Nông nghiệp Thông minh, Đại học Quốc gia Chungnam), người đang dẫn dắt Hiệp hội Cơ giới Nông nghiệp Hàn Quốc, tổ chức học thuật có uy tín hàng đầu trong lĩnh vực máy nông nghiệp của Hàn Quốc. Bắt đầu từ nghiên cứu máy kéo không người lái đầu tiên của Hàn Quốc tại Cục Phát triển Nông thôn năm 1996, Chủ tịch Jeong đã theo đuổi duy nhất con đường nông nghiệp chính xác suốt 30 năm. Trong cuộc phỏng vấn đặc biệt với báo nhân dịp số ra mắt, ông nhấn mạnh rằng “để vượt qua khủng hoảng của ngành máy nông nghiệp trong nước, việc kết hợp hữu cơ giữa doanh nghiệp - nhà trường - cơ quan quản lý - viện nghiên cứu và xây dựng hạ tầng lấy hiện trường làm trung tâm là hết sức cấp bách”. Ông nói tiếp: “Định hướng đã được xác định. Giờ đây là vấn đề về tốc độ và xây dựng hệ sinh thái”, đồng thời kêu gọi thúc đẩy mạnh mẽ và triệt để AX nông nghiệp (chuyển đổi trí tuệ nhân tạo).
Đối thoại: Tổng biên tập Lee Hyun-woo
Thời gian: ngày 20 tháng 5 năm 2026
Địa điểm: Đại học Quốc gia Chungnam
-Ông đã nghiên cứu lĩnh vực nông nghiệp chính xác từ 30 năm trước, nên hẳn có nhiều cảm xúc mới khi thấy gần đây AI cũng được chú ý trong lĩnh vực nông nghiệp.
“Các nước tiên tiến đã đi trên con đường này từ hàng chục năm trước. Chúng ta cũng đã được định hướng như vậy từ 30~40 năm trước. Tuy nhiên, do cho rằng chưa cần vội đưa vào các thiết bị tiên tiến đắt tiền vì nhu cầu chưa lớn, trong đó có yếu tố như nguồn nhân lực tương đối đủ, nên việc áp dụng công nghệ này tại hiện trường đã diễn ra chậm chạp.
Sau đó, khi dân số nông nghiệp suy giảm và già hóa cùng lúc diễn ra nhanh chóng, Hàn Quốc cũng bắt đầu cảm nhận khủng hoảng từ vài năm trước và đổi hướng. Dù có chút tiếc nuối rằng giá như chúng ta đồng thuận và bắt đầu theo đúng hướng mà công nghệ nông nghiệp cần đi từ 30 năm trước, nhưng dù sao bây giờ đã xác lập được phương hướng cũng là điều đáng mừng. Với điều kiện diện tích canh tác hẹp của Hàn Quốc, chúng ta phải đi theo hướng này. Chỉ có điều, nếu muốn bắt kịp công nghệ mà các nước tiên tiến đã nâng cấp suốt hàng chục năm, thì trong ít nhất 10 năm tới chúng ta phải dốc toàn lực mà chạy không khoan nhượng.”
-Trình độ khách quan của máy nông nghiệp thông minh và công nghệ AI trong nước hiện ở mức nào?
“Không thể chỉ nói những câu chuyện màu hồng. So với các tập đoàn vốn khổng lồ toàn cầu như John Deere, chúng ta vẫn còn ở giai đoạn chập chững. Ở các nước tiên tiến, đó là công nghệ đã được làm hỏng, sửa chữa rồi nâng cấp ngoài đồng ruộng suốt hàng chục năm. Chúng ta mới chỉ bắt đầu, vì vậy chính phủ cần tăng mạnh tỷ lệ hỗ trợ để nông dân có thể sử dụng máy móc tiên tiến mà không phải gánh nặng. Công nghệ chỉ có thể phát triển khi có thật nhiều phản hồi từ hiện trường.
Điều thực sự đáng lo không phải bản thân máy móc mà là ‘nền tảng’. Trong quá trình nông nghiệp được dữ liệu hóa và hệ thống hóa, nếu các doanh nghiệp máy nông nghiệp của chúng ta bị tụt lại, cuối cùng các nền tảng nông nghiệp nước ngoài sẽ chiếm lĩnh thị trường nội địa. Đài Loan là một ví dụ thất bại điển hình. Khoảnh khắc nền tảng bị lệ thuộc, chúng ta sẽ đánh mất toàn bộ chủ quyền nông nghiệp như thông tin đất đai quốc gia, thông tin cung cầu nông sản. Vì tiêu chuẩn của nông dân Hàn Quốc rất khắt khe, nếu các doanh nghiệp trong nước chỉ cần đáp ứng được đúng tầm kỳ vọng đó thì sẽ có cơ hội tạo ra một hệ thống hội tụ phần cứng - phần mềm đẳng cấp thế giới. Điều này giống với công thức tăng trưởng của ngành điện gia dụng trong nước.”
-Nhiều công nghệ đã được phát triển nhưng ở hiện trường vẫn khó nói là đã bước vào giai đoạn phổ cập. Cuối cùng không thể không nhấn mạnh vai trò của chính phủ.
“So với các nguồn vốn khổng lồ của Mỹ, Nhật Bản và các nước khác, điều kiện của chúng ta còn yếu. Đây là thời điểm chính phủ cần đầu tư dài hạn một cách táo bạo. Đồng thời phải phá bỏ các rào cản giữa các bộ ngành. Những hạng mục có quy mô ngân sách lớn như hỗ trợ vốn sản xuất hay phát triển công nghệ lõi robot nên do Bộ Thương mại, Công nghiệp và Năng lượng phụ trách, còn phổ cập tại hiện trường và đào tạo nhân lực nên do Bộ Nông nghiệp, Lương thực và Nông thôn chuyên trách; cần có sự phân công hai đầu một cách hữu cơ như vậy. Hỗ trợ doanh nghiệp thì Bộ Công nghiệp làm, hỗ trợ nông nghiệp và nông thôn thì Bộ Nông nghiệp - Lương thực làm.
Ngoài ra, nhà nước cần quản lý nhiều loại thông tin nông nghiệp khác nhau trong nước. Những thông tin mà chính phủ cần thu thập vì mục tiêu chính sách có thể được 확보 bằng cách hỗ trợ tiền cho nông dân. Chính quyền địa phương có thể thu thập dữ liệu trong quá trình sản xuất và quản lý dữ liệu do nông dân cung cấp, rồi sắp xếp thành thống kê để vận hành hiệu quả. Môi trường số của đất nông nghiệp cũng phải được hình thành nhanh chóng. Cần chỉnh trang hạ tầng để máy nông nghiệp có thể ra vào, đồng thời bảo đảm điện lực và điều khiển viễn thông để nông nghiệp số có thể được triển khai.”
-Xét đến sự phát triển của công nghệ tiên tiến và việc mở rộng phổ cập tại hiện trường, sự hỗ trợ liên tục của chính phủ cũng rất quan trọng.
“Tốc độ phát triển robot liên quan đến thu hoạch có phần chậm hơn so với phòng trừ sâu bệnh hay làm cỏ. Bởi thu hoạch là một lĩnh vực hoàn toàn khác. Robot phải nhận diện được trái cây, đánh giá độ chín, rồi xoay để hái hoặc cắt cuống mà không làm hư hại cây trồng. Cơ chế cũng khác nhau tùy từng loại cây trồng. Lĩnh vực này phải nghiên cứu cho đến khi làm được mới thôi. Ở góc độ đó, vai trò của chính phủ rất quan trọng. Các nước tiên tiến hỗ trợ ngân sách và chính sách cho đến khi có kết luận, trong khi chúng ta lâu nay triển khai nhiệm vụ theo kiểu ngắn hạn nên rất đáng tiếc. Ít nhất đối với nghiên cứu và kiểm chứng thực địa nhằm vào các cây trồng chủ lực, chính phủ phải liên tục tập trung nhân lực và ngân sách.“
-Để công nghệ tiên tiến bén rễ tại hiện trường thì cần có quản lý liên tục. Nhưng ở hiện trường rất khó tìm được nơi có tổ chức liên quan được trang bị bài bản.
“Chính sách phổ cập các sản phẩm tích hợp công nghệ tiên tiến thường chạm tới giới hạn do thiếu tính liên tục. Ví dụ gần đây các địa phương giành được ngân sách đấu thầu nông nghiệp thông minh lên tới hàng chục tỷ won. Nhưng sau khi dự án chính kết thúc, phải có người tiếp tục quản lý và đào tạo để giải quyết vấn đề thì công nghệ mới có thể bén rễ tại hiện trường. Thế nhưng tại hiện trường lại không có tổ chức chuyên môn. Ngay cả một vị trí trưởng nhóm cấp 5 cũng không có, nên cuối cùng chỉ dừng ở hành chính một lần rồi thôi. Muốn dùng ngân sách mồi do nhà nước cấp để lan tỏa xuống địa phương và đào tạo nông dân, thì tại các trung tâm kỹ thuật nông nghiệp cấp thành phố - quận/huyện phải thành lập chính thức ‘đội nông nghiệp thông minh’ và bố trí nhân lực hướng dẫn chuyên môn. Chỉ khi các nhà lãnh đạo (thị trưởng, quận trưởng/huyện trưởng) đưa ra quyết định thì mới không dừng lại ở các dự án nhất thời.”
-Sau khi nhậm chức chủ tịch, việc ông thành lập ‘Ủy ban Hợp tác Công nghiệp - Học thuật Doanh nghiệp vừa và nhỏ’ cũng có vẻ là một phần trong phát triển công nghiệp nông nghiệp.
“Tình hình trong nước đang thực sự khó khăn khi đối mặt với khủng hoảng thu hẹp nhu cầu nội địa và giảm xuất khẩu. Vì vậy doanh nghiệp - nhà trường - cơ quan quản lý - viện nghiên cứu phải đoàn kết chặt chẽ và tôn trọng lẫn nhau. Các doanh nghiệp cần thúc đẩy hợp tác công nghiệp - học thuật, còn các tập đoàn lớn phải bao bọc doanh nghiệp vừa và nhỏ, doanh nghiệp khởi nghiệp để đi theo mô hình ‘liên minh gói giải pháp’. Lý do tôi thành lập ‘Ủy ban Hợp tác Công nghiệp - Học thuật Doanh nghiệp vừa và nhỏ’ cũng là để đóng vai trò trung tâm mạng lưới cùng phát triển giữa doanh nghiệp lớn và doanh nghiệp nhỏ.”
-Dù công nghệ tiên tiến đang liên tục được phát triển và phổ cập, nhưng tại hiện trường người ta nói vấn đề nhân lực rất nghiêm trọng. Đặc biệt đang thiếu trầm trọng ‘kỹ thuật viên bảo trì nông nghiệp số’ để sửa chữa máy nông nghiệp thông minh. Đây cũng được xem là một trong những lý do khiến tốc độ phổ biến của các sản phẩm tích hợp công nghệ tiên tiến còn chậm. Giải pháp nào để đào tạo nhân lực phù hợp với thực tế hiện trường?
“Lý do sinh viên chuyên ngành này ở bậc trung học và đại học không đến hiện trường rất đơn giản. Vì không có triển vọng. Nếu làm việc vất vả ở xưởng sửa chữa mà còn khó nhận được mức lương năm 40 triệu won thì ai sẽ đến? Nhiều trường hợp chứng chỉ mà sinh viên có được lại không gắn với ưu đãi tuyển dụng. Đó là lý do họ không chọn con đường này. Ở hiện trường chỉ lặp lại vòng luẩn quẩn than phiền rằng không có nhân lực.
Vì vậy phải tạo ra việc làm ổn định bằng thể chế. Trước hết cần lập mới chứng chỉ ‘kỹ thuật viên bảo trì nông nghiệp thông minh’ và ưu tiên tuyển dụng. Nếu tuyển họ làm nhân viên chính thức tại các trạm cho thuê máy nông nghiệp ở 150 thành phố và quận/huyện trên toàn quốc, sẽ tạo ra hàng nghìn việc làm chất lượng cao. Khi đó các khoa máy nông nghiệp ở trường trung học và các ngành học ở đại học sẽ tự nhiên hồi sinh. Ngoài ra, trên toàn quốc có hơn 500 sân golf và mỗi cơ sở đều có hàng chục máy nông nghiệp, nhưng không có nghĩa vụ tuyển dụng người học đúng chuyên ngành. Cần phối hợp với Bộ Giáo dục để đưa vào chế độ bắt buộc tuyển dụng người tốt nghiệp chuyên ngành máy nông nghiệp tại các sân golf.”
-Cũng có lo ngại về trách nhiệm pháp lý khi xảy ra tai nạn với máy nông nghiệp AI hoặc về sự phân cực số ở nông thôn.
“Cần tiếp cận vấn đề này một cách tỉnh táo. Hiện nay cần tái thiết lập tiêu chuẩn tư cách nông dân. Cần cấp tư cách nông dân cho những người làm nông, nhưng cũng nên cân nhắc chuyển sang phương thức hỗ trợ trợ cấp cho các hộ nông có quy mô hóa từ một mức nhất định trở lên. Việc hỗ trợ thiết bị tiện ích cho nông hộ nhỏ để bảo đảm điều kiện cư trú ở nông thôn là đúng, nhưng đối với trợ cấp hỗ trợ công nghệ AI tiên tiến thì cần có sự phân biệt, tập trung vào những nông dân có quy mô và thực sự lấy nông nghiệp làm nghề nghiệp.
Về vấn đề xác định trách nhiệm pháp lý, cần khẩn trương xây dựng hướng dẫn bắt buộc lắp đặt ‘hộp đen cho máy nông nghiệp’ có lưu lại nhật ký thao tác trên máy nông nghiệp tự hành. Có như vậy mới có thể phân định rõ đó là lỗi truyền thông, lỗi vận hành của máy hay lỗi của người sử dụng.“
-Cuối cùng, xin ông gửi đôi lời tới ‘Báo Công nghệ Nông nghiệp Hàn Quốc’, tờ báo vừa bước những bước đầu tiên với định hướng là ‘cơ quan truyền thông tiêu chuẩn kiểm chứng công nghệ’.
”Đã có rất nhiều cơ quan truyền thông chỉ truyền tải tin tức thường nhật. Tôi hy vọng Báo Công nghệ Nông nghiệp Hàn Quốc sẽ đúng như tên gọi của mình, xử lý những thông tin chuyên sâu và chuyên môn về công nghệ tiên tiến trong và ngoài nước. Đặc biệt, tôi kỳ vọng tờ báo sẽ trở thành một cơ quan báo chí chuyên môn, chính luận thẳng thắn, đi đầu trong các vấn đề ‘chuẩn hóa dữ liệu và phần cứng (Standard)’ cùng các vấn đề kiểm chứng công nghệ, vốn sẽ là chủ đề cốt lõi trên sân khấu toàn cầu trong thời gian tới.”
Bài viết này đã được dịch tự động bằng AI (Trí tuệ nhân tạo).